Ngày trước, lúc mẹ còn, bố mẹ hay gửi thư cho nhau. Những lá thư tràn ngập yêu thương bố giữ mãi đến tận bây giờ. Hôm nay con dâu mạnh dạn viết thư cho bố, là những điều con ấp ủ từ lâu, nhưng chưa đủ dũng cảm để nói ra với bố.
Bố ạ, ngày đầu tiên nhà con đưa con về ra mắt bố mẹ,
nhìn gia cảnh, thực tình con cũng nản. Mẹ bị tai biến nằm một chỗ, mọi
việc trong nhà đều một tay bố lo, cơm nước, nội trợ. Hôm nào bố phải
dạy mười hai tiết ở trường, con lại được bố nhờ sang giúp mẹ.
Mẹ mất được tròn ba năm, con về làm dâu nhà mình. Bạn bè bảo con “sướng nhé, không có mẹ chồng”.
Con về chưa tròn tháng thì tết.5h sáng mồng một, bố gọi con dậy làm
cơm cúng, vừa buồn ngủ, vừa bực mình, con vụng về làm hỏng hết cái nọ
cái kia. Bố nhẹ nhàng kiên nhẫn dạy con làm từng thứ, từng thứ một. Để
rồi bây giờ nhà mình có khách, con tự làm mấy mâm cỗ ngon ơ, làm ai
cũng khen con khéo léo đảm đang, đến về nhà mẹ đẻ con cũng phải bất ngờ:
“Nhà đấy khéo dạy dỗ”.
Bố ạ, đã có lúc buôn
chuyện với các chị ở cơ quan, con nói xấu bố. Con về nhà lấy tài liệu
đột xuất, thấy bố đang đứng nói chuyện với mấy bác hàng xóm: “Con dâu
tôi ấy à, cháu nó ngoan ngoãn hiếu thảo lắm, chẳng có điểm nào tôi phải
chê trách cả”. Con xấu hổ mặt đỏ bừng, bố lại bảo: “Đi đường nắng quá
hả con? Bố pha cho cốc nước chanh nhé”. Bố đâu biết lúc đó con chỉ ước
có cái lỗ nẻ nào để chui xuống.
Con vẫn bảo bố tiết
kiệm làm gì, chết có mang theo được đâu. Tiền lương của con, con mua sắm
vung vẩy váy áo. Đến khi nhà con kinh doanh thua lỗ, hỏi vợ ít tiền
phụ giúp, con chìa tay ra lắc đầu: “Em làm gì còn đồng nào”. Chồng con
tức giận mắng vốn vài câu, con ấm ức bỏ vào phòng khóc. Bố đưa cho nhà
con hơn trăm triệu và bảo” đây là vốn riêng của vợ con đấy, nó đang
giận con nên không đưa, mà nhờ bố đưa hộ, con vào lựa lời mà nói với
vợ”. Bố biết không, con thấy rất thấm thía câu bố dạy: “Tích tiểu thành đại”.
Con về nhà mình hơn ba
năm vẫn chưa có bầu, bà con cô bác, hàng xóm láng giềng người nói nọ
nói kia. Còn bố lúc nào cũng nhẹ nhàng: “Con cái là lộc trời cho,
cứ từ từ con ạ”. Rồi nghe ở đâu có thuốc hay là bố lặn lội đến lấy về
cho con dùng. Vậy mà chưa bao giờ con dâu cắt được thang thuốc bổ cho
bố.
Hôm nay cơ quan con
được nghỉ sớm, con tranh thủ rẽ qua phố cổ mua cân trà sen bố vẫn thích
uống, sắm ít đồ tết, mua cành hoa ly để lên bàn thờ mẹ. Và có một món
quà đặc biệt dành cho cả nhà mừng năm mới: Năm sau nhà mình sẽ có con
ngựa con bố ạ!
Hương Hồng
No comments:
Post a Comment