Tin mới

Friday, 5 September 2014

Sỏi thận cần tránh ăn gì?

Sỏi thận là căn bệnh thuộc đường tiểu - sinh dục phổ biến thứ 3 sau các bệnh viêm nhiễm và tuyến tiền liệt. Nguyên nhân là do rối loạn trao đổi chất khoáng, những cái lẽ ra phải tan lại không tan mà kết tủa và tích tụ trong cơ thể, hình thành sỏi.

 Sỏi thận có nhiều loại, hay gặp nhất (80-90%) là sỏi calci, gồm calci oxalate, calci phosphat và calci oxalate phosphat. Ngoài ra, những loại sỏi ít gặp hơn là sỏi acid uric, sỏi cystin.
Vì đa số sỏi thận là sỏi calci nên nhiều người nghĩ rằng kiêng ăn hoàn toàn calci để tránh bị sỏi thận, thật sự không phải vậy. Quá trình hình thành sỏi thận là một quá trình phức tạp do nhiều yếu tố gây ra chứ không phải chỉ do bị dư calci. Nhiều người ăn uống kham khổ, kiêng cữ calci vẫn bị sỏi thận; ngược lại, nhiều người uống nhiều sữa, ăn nhiều tôm cua nhưng đâu có bị sỏi thận.
Sỏi thận cần tránh ăn gì?
Bị sỏi thận nên tránh ăn thực phẩm khô chứa chất purin như cá khô, tôm khô.
Vậy chế độ ăn uống như thế nào ở một người đã từng có sỏi thận để tránh bị tái phát? Dưới đây là 7 điều cần ghi nhớ về chế độ ăn mà các bác sĩ luôn lưu ý với người bệnh.
Các thực phẩm nên tránh khi bị sỏi thận
Ăn ít thịt động vật: ăn thực phẩm chứa ít muối, ăn ít các loại thịt. Có thể ăn cá thay cho thịt. Tôm cua có thể ăn vừa phải được.
Giảm các thực phẩm chứa nhiều oxalate: bao gồm các loại đậu, đậu phộng, bột cám, sô-cô-la, cà phê và trà đặc. Trong khi cố gắng để loại bỏ các loại thực phẩm có chứa oxalate từ thịt thì cũng lưu ý một số loại rau quả có thể là “tòng phạm” gây nên sỏi thận. Ví như rau bina, rau muống được cho là tạo nhiều oxalat nhất.
Hạn chế muối và mỡ: nên cố gắng ăn nhạt vì những nghiên cứu cho thấy việc giảm lượng muối trong chế độ ăn cũng có thể cắt giảm lượng oxalate trong nước tiểu. Tránh ăn nhiều thực phẩm chứa chất purin gây sỏi thận như: cá khô, thịt khô, tôm khô, lạp xưởng, các loại mắm, lòng heo, lòng bò.
Chế độ ăn được khuyến khích dùng các thực phẩm sau
Uống nhiều nước (đây là điều quan trọng nhất): nên uống khoảng 2,5-3 lít nước lọc mỗi ngày (chia ra uống đều nhiều lần trong ngày) hoặc ăn uống làm sao để có lượng nước tiểu đạt trên 2,5 lít/ngày. Đi tiểu, nước tiểu màu trắng trong chứng tỏ uống đủ lượng nước. Uống nhiều nước vừa giúp tránh bị sỏi thận vừa giúp tống xuất những viên sỏi nhỏ nếu có.
Ăn uống điều độ thực phẩm chứa calci như sữa, pho mai: Mỗi ngày có thể dùng khoảng 3 ly sữa tươi hoặc một lượng tương đương các sản phẩm từ sữa như: bơ, pho mai (khoảng 800 - 1.300mg calci). Không nên kiêng cữ quá mức những thực phẩm chứa calci vì như thế sẽ gây mất cân bằng trong hấp thụ calci khiến cơ thể hấp thu oxalat nhiều hơn từ ruột và sẽ tạo sỏi thận, ngoài ra, kiêng cữ thực phẩm chứa calci sẽ bị loãng xương.
Trường hợp bị sỏi thận tái phát nhiều lần, sau khi xét nghiệm kiểm tra có bằng chứng đa calci niệu do tăng hấp thu calci từ ruột thì cần kiêng calci nhưng không phải kiêng hoàn toàn mà ăn khoảng 400mg/ngày, tương đương 1,5 ly sữa tươi.
Nên uống nhiều nước cam, chanh, bưởi tươi: những loại thức uống này chứa nhiều citrate giúp chống tạo sỏi.
Nên ăn nhiều rau tươi: giúp tiêu hóa nhanh, giảm hấp thu các chất gây sỏi thận.
Read more ...

Monday, 25 August 2014

“Chết điếng người” với bản di chúc mới lập của vợ

Khi cánh cửa tủ cá nhân của vợ ở bệnh viện mở, tôi thấy có 1 bản di chúc vợ vừa mới lập sẵn. Thật bất ngờ, quả thật là cô ấy đã chia gia sản và còn tiết lộ một bí mật đến nằm mơ tôi không nghĩ đến.

 Tôi lấy vợ 7 năm nay. Vợ chồng tôi có 2 thiên thần nhỏ, con gái giống mẹ như đúc. Tôi tự hào lắm vì vợ tôi đẹp, con gái giống mẹ là sẽ nhặt hết được nét đẹp của mẹ. Không chỉ vậy, vợ tôi còn là người giỏi làm kinh tế, tự lập và mạnh mẽ.
2 năm trở lại đây, vợ tôi bị suy thận nặng. Cô ấy bảo đấy là di truyền từ bố mình. Nhưng tôi nghĩ, một phần lỗi chính cũng là do lối sinh hoạt thất thường của vợ. Bởi một khi đã làm việc, cô ấy không rời khỏi bàn làm việc, ăn uống vệ sinh đều cố nín nhịn. Đặc biệt những lúc vào mùa kiểm toán, thời gian nghỉ ngơi giải lao của vợ tôi gần như bằng 0.
Cô ấy nhịn tiểu đến mức bị sỏi thận đã phải vào viện nhiều lần. Những lúc nặng còn tiểu tiện ra máu. Vậy mà cô ấy vẫn không chừa. Tôi vò đầu bứt tai nạt nộ, mắng mỏ, nịnh nọt vợ nhưng không ăn thua.
Tôi không hiểu vợ tôi hăng máu kiếm tiền để làm gì? Nhà vợ chồng tôi đã mấy tầng khang trang, 2 vợ chồng cũng có 4 tỉ gửi ngân hàng. Nhưng em vẫn không bớt tham vọng làm thêm đến đổ bệnh như bây giờ.
Thời gian đầu vợ bị suy thận nhẹ, chúng tôi lại có tiền nên vợ chồng cứ nghĩ đinh ninh sang Singapore chữa sẽ khỏi. Nhưng chỉ đi một thời gian ngắn hai đứa phải quay về vì bệnh không thuyên giảm và còn phải lo lắng cho hai con gái nhỏ ở Việt Nam.
"Chết điếng người" với bản di chúc mới lập của vợ 1
Giờ đây với vợ tôi, bệnh viện là nhà. Còn tôi, ngoài đi làm, tôi vẫn chạy đi chạy lại như chong chóng đón đưa con đi học và vào viện chăm vợ (Ảnh minh họa)
Sau đó, khi bệnh đã phát triển thành suy thận mạn, cứ mỗi 3 lần/tuần em phải đến bệnh viện chạy thận một lần. Vì đi lại bất tiện, giờ em đành chuyển sang nội trú ở bệnh viện để theo dõi.
Nghiệt ngã hơn ở lần hội chẩn mới đây, bác sĩ bảo đã không còn hy vọng, cuộc sống của em chỉ có thể tính theo tháng. Biện pháp duy nhất lúc này là nếu gia đình tôi tìm được người cho thận thì mới tiến hành ghép thận được cho vợ để vợ tôi có cuộc sống bình thường. Nhưng tin vui về người cho thận cứ mãi biệt tăm. Vợ chồng và gia đình 2 bên đang tuyệt vọng lắm.
Giờ đây với vợ tôi, bệnh viện là nhà. Còn tôi, ngoài đi làm, tôi vẫn chạy đi chạy lại như chong chóng đón đưa con đi học và vào viện chăm vợ. Không có vợ ở nhà, nhà cửa của chúng tôi cũng lạnh tanh và vắng hoe. Mỗi tối nằm nhà, nghe con hỏi về mẹ hoặc nhìn con ngủ, tôi rớt nước mắt. Nhiều lúc tôi không buồn làm người bố mạnh mẽ trong mắt hai con. Tôi khóc, hai con cũng khóc theo.
Các con tôi chúng sắp mất mẹ, tôi sắp mất vợ, nỗi đau này nói sao cho thấu. 7 năm vợ chồng, cùng sống dưới một mái nhà, đã cùng nhau cười khóc nay mất đi một người, những người còn lại chẳng biết sống sao cho thanh thản?
Nhiều lúc dù đã gạt đi nhưng nghĩ vợ đang phải đối mặt với những ngày ở giai đoạn cuối khiến tôi suy sụp. Tôi rất muốn những năm tháng cuối đời của vợ tràn ngập hạnh phúc và nụ cười nhưng tôi không làm được. Những miếng cơm gạo lứt tôi bón cho vợ nhiều lúc khiến em nghẹn ngào. Cô ấy chắc cũng sợ phải rời xa bố con tôi, rời xa cuộc đời này.
Tôi cứ hình dung, một ngày vợ tôi sẽ vĩnh viễn ra đi, ngày đó sẽ là ngày tận cùng đau khổ của bố con tôi và gia đình. Vậy mà trong chính những ngày tháng này tôi lại phát hiện ra một cái sự thật khác còn nghiệt ngã không kém cái chết của vợ.
Mới đây, tôi đến chăm vợ ở bệnh viện thì thấy một luật sư mà tôi biết mặt cũng ở đấy. Vì tế nhị nên tôi không đẩy cửa vào với vợ cho đến khi người đó đi ra. Nhưng lúc tôi hỏi thì vợ bảo chỉ là một người bạn. Nhưng tôi biết anh ta, anh ta là luật sự đã từng làm tư vấn pháp lý cho chú giám đốc ở công ty tôi.
Tôi hơi băn khoăn vì vợ nói dối nhưng sau đó cũng nghĩ nhanh được là có lẽ cô ấy mời luật sư để làm một tâm nguyện nào đó. Điều này tôi khá bận lòng. Chẳng lẽ là vợ chồng với nhau gần chục năm nay, em có tâm nguyện gì mà không thể nói cho chồng con mình biết sao?
Vài lần sau, tôi lại bắt gặp người luật sư đó đến phòng của vợ tôi làm việc. Thấy tò mò, tôi âm thầm theo dõi hai người. Lần nào, anh ta cũng đến vào tối muộn lúc tôi đã về nhà với con. Anh ta đem cả máy ghi âm và giấy tờ khiến tôi bắt đầu nghĩ: hay là vợ tôi lập di chúc?
Và tôi còn thấy anh ta đưa cho vợ tôi một phong bì lớn. Tập phong bì này, vợ tôi để trong tủ cá nhân ở phòng bệnh. Lạ thêm một điều là chìa khóa sau đó em không đưa tôi giữ mà nhét dưới nệm cô ấy nằm.
Tôi đã cố đợi 1 tuần nhưng không thấy vợ đả động gì chuyện ấy. Tôi hỏi phím trước thì vợ liên tục chối. Do em bệnh yếu sức nên tôi không dám hỏi đến cùng.
Thấy vợ có vẻ bí mật và có dấu hiệu nói dối quanh, tranh thủ lúc cô ấy đi lọc máu tại phòng lọc máu cho bệnh nhân, tôi đã tìm cách mở cánh cửa tủ cá nhân ở phòng bệnh của em.
Và những gì tôi nghi ngờ em trước đó có bí mật giấu tôi thật sự đúng như những gì tôi nghĩ. Khi cánh cửa tủ mở, tôi thấy có 1 bản di chúc vợ vừa mới lập sẵn. Thật bất ngờ, quả thật là cô ấy đã chia gia sản (chỗ tài sản riêng của vợ) và còn tiết lộ một bí mật đến nằm mơ tôi không nghĩ đến.
Những điều tôi đọc được trong bản di chúc này hoàn toàn nằm ngoài trí tưởng tượng phong phú của tôi. Họa chăng có là một nhà biên kịch đạo diễn phim tôi cũng không nghĩ ra được tình huống nào éo le đến thế.
Gia sản riêng của vợ tôi được hé lộ. Ngoài số tiền 4 tỉ của 2 vợ chồng đang gửi ngân hàng, vợ tôi còn số tiền 4 tỉ nữa đang để trong sổ tiết kiệm mang tên em. Và số tiền này, cô ấy chia cho 2 con gái của mình và một phần nhỏ cho người yêu cũ của em.
Nhưng bí mật chưa dừng tại đó. Đoạn di chúc hay nhất là vợ tôi còn bảo hai con gái tôi không phải là con đẻ tôi. Hai đứa đều là con của người yêu cũ của vợ tôi.
Cũng trong di chúc mới lập này, vợ tôi còn nói rõ sau khi vợ tôi mất các con tôi phải tìm đến địa chỉ này, tìm đến người đàn ông tên như này để đoàn tụ.
"Chết điếng người" với bản di chúc mới lập của vợ 2
Tôi không biết phải nói sao, cũng không thể bày tỏ sự tức giận, thất vọng với người vợ héo mòn chỉ còn bộ xương đang nằm đó chờ thần chết đến rước đi nếu không tìm ra ai đó cho thận (Ảnh minh họa)
Bao nhiêu chua chát, cay đắng, tức giận là những cung bậc tôi phải đối mặt khi đọc bản di chúc mới lập của vợ. Hóa ra 7 năm qua tôi chỉ là kẻ đổ vỏ, là kẻ mang danh làm chồng nhưng đến con và tài sản đều không thuộc về mình. Vợ để lại cho tôi một số tiền 4 tỉ chung của 2 vợ chồng và căn nhà hiện đang ở.
Xem ra, tôi là chồng nhưng đâu phải là người vợ tôi yêu. Vợ tôi quan hệ lén lút với người yêu cũ khi nào mà cho tôi ăn 2 quả lừa đau đớn? Rồi 2 đứa con tôi đã thương và chăm như trứng mỏng cuối cùng không phải con tôi?
Mấy ngày nay, tôi phải đối mặt với hai nỗi đau: một là người vợ đang phải đối mặt với giai đoạn điều trị cuối, hai là sự thật chua chát vừa biết trong bản di chúc mới lập. Ngày nào tôi cũng mượn rượu để rủa đời và đau khổ. Hôm nay là một ngày hiếm hoi tôi tỉnh táo. Không hiểu tôi đang đau đớn vì nỗi đau nào hơn?
Tôi không biết phải nói sao, cũng không thể bày tỏ sự tức giận, thất vọng với người vợ héo mòn chỉ còn bộ xương đang nằm đó chờ thần chết đến rước đi nếu không tìm ra ai đó cho thận. Tôi cũng không biết phải đối mặt với hai con gái ở nhà thế nào? Cứ thế, tôi phát điên lên với những đau khổ không nói được ra, không được phép nói ra trong lòng. Vừa thương, tôi vừa giận vợ vì đã bị em dối lừa. Tôi phải làm sao với bản di chúc mới lập của vợ đây?

Read more ...

Friday, 22 August 2014

Ông lão bị bội tình bế con sơ sinh đi khắp làng xin sữa

Ông Út rưng rưng: “Dù rất giận vợ, nhưng tui vẫn mong cô ấy sẽ quay về. Vợ chồng giận nhau hay có nghèo khó, cơ cực cũng chỉ một thời gian thôi, chứ đâu thể nghèo suốt đời. Làm người mẹ mà bỏ con đi lúc còn đỏ hỏn, sau này nó lớn lên, biết chuyện tội nghiệp nó”.

 Hạnh phúc muộn vẫn không trọn
Hiếm có trường hợp nào lại có nhiều người dân đồng loạt lên tiếng khẩn cầu, nhờ nêu giùm nỗi khổ của người khác, như bà con sống ở thôn 7 xã Hương An (huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam). Nhân vật mà họ muốn nêu là ông Võ Văn Út. “Tội nghiệp, ổng nghèo khổ lắm. Phải làm thuê làm mướn khắp nơi mới mong có miếng ăn bỏ bụng mỗi ngày. Đùng một cái, sinh con chưa đầy tháng, vợ bỏ đi, ông Út nghỉ việc, đứa bé khát sữa chỉ biết khóc…”, một người hàng xóm nói.
Khách đến chơi nhà, giọng ông Út cũng lạc đi trong tiếng ru con đứt đoạn. Mãi một lúc lóng ngóng, cô con gái 3 tháng tuổi ngủ yên trong võng, ông mới rơm rớm nước mắt quay sang tiếp chuyện khách.
Ông Út vốn người gốc Quảng Nam, năm 1980, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, ông rời quê, bỏ vào các tỉnh phía Nam lập nghiệp. Hàng chục năm ông lang bạt khắp miền Tây sông nước, qua miền Đông Nam Bộ, nhập khẩu ở Tiền Giang rồi tìm đến Bà Rịa - Vũng Tàu làm thuê bằng nghề đi biển. Cả thời trai tráng của ông Út luôn gắn liền với những chuyến khơi xa, họa hoằn lên bờ cũng chỉ có vài ba lão ngư làm bạn nhậu. Tuổi xuân lặng lẽ trôi qua, đến khi nhìn lại, tuổi đã 60.
Ông lão bị bội tình bế con sơ sinh đi khắp làng xin sữa 1
Ông Út vừa trang thủ ăn, vừa chăm con
Trời run rủi, khi người phụ nữ từng hai đời chồng Lê Thị Hiệp (SN 1974, quê Quảng Ngãi, tạm trú Vũng Tàu) dắt díu theo 5 người con tình cờ đến làm quen rồi xin ông cưu mang, giúp đỡ. Chuyện trò qua lại, cám cảnh nỗi cơ cực, phiêu bạt của người phụ nữ không khác thân phận mình mấy, ông đưa về sống cùng, rồi nảy sinh tình cảm yêu đương.
Từ cuộc hôn nhân muộn màng tuổi xế chiều, ông quyết định bỏ nghề đi biển nhiều hiểm nguy. Đến năm 2014, dồn hết số tiền dành dụm, ông dắt díu vợ đang mang thai và các con riêng của vợ ra Quảng Ngãi. Họ không được họ hàng bên vợ đồng ý vì ông Út gần bằng tuổi bố vợ. Ông đành đưa vợ con về Quảng Nam thuê phòng trọ tá túc. Hằng ngày, ông đi bốc vác, dọn dẹp đồ đạc cho một xưởng phế liệu gần nhà trọ, hay ai nhờ gì làm nấy kiếm vài chục ngàn nuôi gia đình.
Ở cái tuổi về già, ông Út mới có niềm hạnh phúc đón trên tay đứa con gái đầu lòng, thế nhưng con ra đời chưa đầy 1 tháng, vì không chịu nổi sự túng thiếu, nhân lúc chồng đi làm, bà Hiệp đã bỏ lại đứa trẻ sơ sinh, âm thầm dắt các con riêng bỏ đi biệt tích.
Nhìn đứa con thiếu sữa còi cọc, ông Út chua chát: “Tui khổ một nhưng thấy con bé khổ trăm lần. Còn trong trứng nước đã biết thân phận mình. Lúc mang bầu, do có tuổi, cố gắng lắm tui làm cũng chỉ đủ bỏ miệng ăn cho 7 người, nên lấy đâu tiền tẩm bổ mẹ nó nên đứa trẻ sinh ra đã còi cọc. Đến khi bú sữa chưa hết cữ trong tháng, mẹ đã bỏ đi. Không tiền mua sữa bột, tôi mua sữa bò về pha hay lấy nước cơm hòa với đường cho uống. Sau này mọi người biết chuyện giới thiệu, tôi đi khắp làng trên xóm dưới xin cho cháu bú nhờ. Mà không biết có phải “biết thân biết phận” hay không mà con bé rất ít khi quấy khóc gì nhiều”, người cha phân trần.
Tình phụ tử “thần giao cách cảm”
Vợ bỏ đi, sau thời gian suy sụp, hằng ngày để có tiền lo cho con, ông Út buộc phải mang con đặt tạm lên đống đồ phế liệu để khuân vác hay làm công việc dọn dẹp. Những lúc đó, hình ảnh người cha đẩy xe ba gác, phơi ngửa con gái mới hơn một tháng trong giữa cái nóng gay gắt khiến ai cũng nhói lòng. Thế nhưng ông quyết không cho con, và đứa trẻ cũng không rời cha.
Cả khu trọ đều nhận thấy, đứa trẻ như có “thần giao cách cảm”, bình thường rất dễ ăn, không quấy; nhưng hễ ai đó gợi ý ông Út cho đi hoặc mang gửi người khác nuôi giúp, y như rằng đứa bé khóc 3 ngày 3 đêm dỗ không nín, không ngủ, không bú sữa. Từ đó không một ai dám khuyên ông Út mang đứa con đi cho.
Ông lão bị bội tình bế con sơ sinh đi khắp làng xin sữa 2
Bước qua tuổi 60, ông Út mới có niềm vui làm chồng, nhưng hạnh phúc mau tan vỡ vì vợ bỏ đi
Ông Út tâm sự, ông đã tìm một điểm giữ trẻ định gửi con. Tuy nhiên do đứa bé còn quá nhỏ, tiền giữ trẻ lên đến 2 triệu/tháng nên ông không còn cách nào khác, ôm con về tự chăm. Ông quyết định tạm nghỉ làm một thời gian. Không tiền sinh sống, để ăn uống cho bản thân, ông xin đồ thừa của bà con ở khu chợ gần dãy trọ. Còn đứa trẻ quần áo chỉ vẻn vẹn vài bộ, khi nào chưa kịp khô, ông quấn con trần truồng vào chiếc chăn mỏng. Để con cứng cáp, hằng ngày ông canh giờ bế con đi xin sữa. “Bởi thế mà từ ngày mẹ nó bỏ đi, tôi nhớ mặt gần hết các chị đang nuôi con nhỏ ở xã này”, ông nói đùa mà miệng cười như mếu.
Ông sợ nhất lúc con gái ngã bệnh: “Tôi đặt tên cháu là Thương không chỉ vì tôi thương con, mà đứa con còn bé xíu mà dường như đã biết thương cha nên ít quấy khóc, ít ốm đau”. Cám cảnh cuộc sống của ông, nhiều phụ nữ cùng dãy trọ lúc vãn việc cũng chạy qua giúp đỡ ông khi tắm táp, thay tã… cho đứa bé. “Ổng ăn uống đã không có chất, nỗi buồn vợ bị bỏ chưa vơi, tuổi đã cao, nay ban đêm phải thức pha sữa, thay đồ cho con… nên chúng tôi sợ ổng không kham nổi, lỡ đau ốm, bệnh tật gì lại khổ cả hai.
Con bé bị mẹ bỏ rơi đã thiệt thòi lớn, nay phải uống sữa ngoài, mà chủ yếu toàn sữa đặc có đường thì cháu làm sao phát triển. Xóm trọ toàn người nghèo nên chẳng có tiền, mỗi người chỉ biết giúp ít công việc. Chỉ trách người mẹ sao lại đành tâm bỏ con đi…”, một hàng xóm nói.
Nghe nhắc đến vợ, ông Út rưng rưng: “Dù rất giận vợ, nhưng tui vẫn mong cô ấy sẽ quay về. Vợ chồng giận nhau hay có nghèo khó, cơ cực cũng chỉ một thời gian thôi, chứ đâu thể nghèo suốt đời. Làm người mẹ mà bỏ con đi lúc còn đỏ hỏn, sau này nó lớn lên, biết chuyện tội nghiệp nó”.
Ông lão bị bội tình bế con sơ sinh đi khắp làng xin sữa 3
Vợ chồng ông Út hơn kém nhau 19 tuổi
Bà Dương Thị Niệm, Hội trưởng hội phụ nữ xã Hương An cho biết: “Dù vợ chồng ông Út sinh con ở địa phương khác nên việc làm giấy khai sinh lẽ ra phải về nơi cháu sinh ra, nhưng biết gia cảnh nghèo khó, vợ lại mới bỏ đi biệt tích, xã đã cử cán bộ xuống động viên, đồng thời đã linh động làm giấy khai sinh. Hiện cháu bé đã được tiêm vắc xin theo lịch tiêm chủng mở rộng, xã cũng vận động bà con đóng góp ủng hộ “lá lành đùm lá rách”. Chính quyền cũng đang xem xét chuyện tìm chỗ ở cho ông để giúp đỡ cha con ông về lâu dài có chỗ ở, khỏi trả tiền thuê trọ”...

Read more ...

Thursday, 21 August 2014

Mẹ chồng lập nick facebook để “dìm hàng” con dâu

Bà chẳng phải đi làm, chỉ ở nhà nghỉ ngơi lo cơm nước, thế mà bà luôn tìm mọi cách dìm hàng tôi. Tôi đem chuyển kể với mẹ mình, bà cũng không kém phần cao thủ khi dạy tôi một chiêu khiến mẹ chồng không kịp trở tay.

 Ngày đang yêu, về ra mắt gia đình anh tôi đã bao phen điêu đứng vì gặp phải mẹ chồng tương lai xì tin nhưng đanh đá vô cùng. Bà nhìn tôi từ đầu xuống chân lại luôn miệng hỏi tôi về gia cảnh, trình độ học vấn. Sau 2 tiếng thưa bẩm cuối cùng tôi mới được buông tha để xuống bếp nấu cơm trưa cho nhà người yêu.
Nghĩ cũng cực nhưng tôi vẫn quyết tâm vượt qua vì anh. Tuy chưa quen với bếp núc nhà người ta, nhưng tôi không dám mở miệng hỏi vì sợ bà la, nên cứ lầm lũi làm. Bà thì thầm to nhỏ với con trai sau một lúc lại xuất hiện thình lình ở bếp khiến tôi bất ngờ.
Mẹ chồng lập nick facebook để “dìm hàng” con dâu - Ảnh 1
Tôi nghe mà chân tay rụng rời, nhìn bà đâu đến nỗi mà ăn nói “thô” như thế chứ. Bà ví con người ta như khỉ nhỡ bố mẹ người ta nghe thấy cũng đau lòng.Bà cầm cái quạt phe phẩy: “Ấy ấy không có mắt à, cái này dùng xong để kia chứ chẳng phải chỗ này đâu nhé. Nhìn cho kỹ, không sau này về làm dâu lộn xộn là không được đâu”. Tôi chỉ biết vâng dạ để lại chỗ cũ. Bà đứng đó nhìn tôi làm rồi đi lại, tôi nghe thấy bà lầm bầm: “Cứ bảo xinh gái chứ có thấy gì đâu. Nhìn bé loắt choắt như khỉ đấy”.
Cơm dọn xong tôi bê nồi canh ra bàn, chưa ngồi vào mâm bà đã hét lên: “Trời ơi, người đâu mà nấu canh cả một huyện nước thế này. Nước nhiều thế này ai ăn cho hết chứ". May mà bố anh về kịp đỡ lời, không thì bà cứ nói mãi. Hôm đó, may có bác trai mà tôi đỡ bị mẹ chồng tương lai xoi mói, chì chiết.
Dù mẹ anh không ưng tôi nhưng 2 tháng sau đám cưới vẫn diễn ra. Tôi về sống nhà chồng trong sự "bảo kê" của bố chồng. Ông có vẻ quý tôi và luôn dạy bảo đúng chừng mực. Bố chồng cũng hợp với bố tôi nên họ thường xuyên qua lại, tình cảm thông gia thêm bền chặt. Duy chỉ có mẹ chồng vẫn vậy, suốt ngày xét nét con dâu, bà tìm mọi khuyết điểm của tôi để bắt bẻ. Ai khen tôi là bà bĩu môi: “Xấu như khỉ mà cứ khen mãi”.
Kể cũng lạ tôi thấy mình đâu có xấu, tôi cũng có khuôn mặt ưa nhìn chỉ tại chiều cao khiêm tốn thôi. Tôi cũng có không ít chàng trai theo đuổi, nhưng lại phải lòng con bà. Làm dâu con trong nhà rồi mà bà chẳng buông tha cho tôi.
Hôm mới đây, tôi phát hiện một cái nickname nửa lạ nửa quen vào kết bạn với mình. Nghe cái tên nick thì hiền lành dễ thương, nhưng cách nói chuyện chẳng hiền chút nào. Hễ tôi cứ đăng cái ảnh nào lên là nick name đó nhảy vào comment với những lời lẽ kiểu ghen ăn tức ở khiến tôi bực vô cùng. Đại loại như “đã xấu lại còn hay khoe”, “nhìn cái mặt kìa ngờ…u…không chịu nổi”, “đã không xinh lại còn hay khoe, phát ớn”,…
Mẹ chồng lập nick facebook để “dìm hàng” con dâu - Ảnh 2

Tới đây tôi thật sự sốc với cách cư xử của mẹ chồng. Bà chẳng phải đi làm, chỉ ở nhà nghỉ ngơi lo cơm nước cho chồng con, thế mà bà luôn tìm mọi cách dìm hàng tôi. Tôi đem chuyển kể với mẹ mình, bà cũng không kém phần cao thủ khi dạy tôi một chiêu khiến mẹ chồng không kịp trở tay. Đó là tôi chụp những hình ảnh của mẹ chồng và chồng rồi đăng tải lên facebook của mình với những dòng chữ như “mẹ chồng mình nè, đẹp không?”, “mẹ chồng cứ như u 30 vậy”…Tôi định hủy kết bạn đi, nhưng có chút nghi ngờ nên tôi cứ để thế. Nhìn danh sách kết bạn thì toàn là người quen trong gia đình tôi, thậm chí có cả chồng tôi. Với những hình ảnh chồng tôi đăng tải thì nickname này có rất nhiều lời khen “đẹp trai dễ iu quá đi mất”, “dễ thương thật”, “con nhà ai mà đẹp thật, ngắm mê luôn”,… Ban đầu, tôi còn nghĩ hay đây là bồ của chồng tôi. Cô ta đang cố dìm hàng làm xấu tôi trong mắt chồng. Nhưng rồi tôi bỗng giật mình bởi cái từ “khỉ” trong dòng comment mới nhất: “Xấu hơn khỉ còn hay khoe, ớn quá mèng ơi!”.
Mẹ chồng thấy hình của mình đẹp lung linh đã qua chỉnh sửa vào comment tới tấp nào là khen ngợi này kia,…tôi nhìn mà phì cười. Hóa ra bà cũng dễ bị tôi qua mặt như vậy. Cũng nhờ thêm một vài chiêu của mẹ mà cuộc chiến nàng dâu và mẹ chồng dần lắng xuống, thay vào đó là thái độ cư xử nhã nhặn hơn. Tôi cười thầm trong lòng “chuyến này mình sẽ áp dụng tuyệt chiêu của mẹ dài dài, để xem mẹ chồng còn chiêu nào hay hơn không?”. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tôi chỉ mong mẹ chồng đừng dìm hàng, đừng hắt hủi là tôi vui lắm rồi.
Read more ...

Saturday, 16 August 2014

Tôi kẹt cứng giữa "cuộc chiến" của mẹ và vợ

Đã bao nhiêu lần tôi phải đứng giữa để phân giải. Nhiều hôm đi làm về mệt, mới đến cổng đã nghe thấy tiếng cãi nhau trong nhà khiến tôi chán nản.

 Trong cuộc đời thằng đàn ông dù khó khăn nào trong công việc tôi cũng đều có thể giải quyết được một cách tốt đẹp, nhưng dường như mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu tôi không biết phải giải quyết như thế nào cho thoả đáng.
Bố tôi mất sớm khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi, mẹ cũng không đi bước nữa mà ở vậy nuôi tôi khôn lớn và trưởng thành. Bao nhiêu công sức, tiền của và tình yêu thương mẹ đều dành cho tôi. Tôi và là điểm tựa và là niềm tự hào của mẹ, niềm vui như được nhân lên khi tôi được nhận học bổng và đi tu nghiệp ở nước ngoài.
Và ở đây tôi đã gặp người phụ nữ của cuộc đời mình, em cũng là một du học sinh, chúng tôi nhanh chóng gắn bó và hứa hẹn khi trở về quê nhà sẽ tiến hành đám cưới.
Vì một số vấn đề nên tôi về nước trước em, sau khi về nước, tôi được mời làm việc cho một công ty nước ngoài. Nhìn thấy mẹ già đi nhiều mà lòng tôi đau xót, và luôn cố gắng kiếm nhiều tiền để lo cho mẹ được một cuộc sống thoái mái và đầy đủ, bù đắp những tháng năm mà mẹ đã hy sinh cho tôi.
Mẹ tôi có ý muốn mai mối cho tôi một cô bé mà mẹ quen, bà khen cô ấy rất nhiều, nhưng lúc đó tôi nói với mẹ đã có bạn gái ở bên kia, bà tuy không phản đối nhưng lại tỏ ra thất vọng và buồn bã. Tôi cũng muốn nhanh chóng kết hôn để có người chăm sóc mẹ, để bà có thể an nhàn lúc về già.
Tôi kẹt cứng giữa "cuộc chiến" của mẹ và vợ 1
  Ảnh minh họa: Hurri.
Khi bạn gái về nước, tôi nhanh chóng đưa cô ấy về giới thiệu với mẹ, mẹ tôi tỏ ra không thích cô ấy, bởi bà muốn một cô con dâu thuần Việt, dịu dàng, đoan trang, còn bạn gái tôi vốn sống ở nước ngoài nên cô ấy khá phóng khoáng, lại rất cá tính và sôi nổi. Tuy là thế, nhưng bản chất cô ấy lại là một người tốt, không tính toán gì trong cuộc sống.
Dù không thích nhưng mẹ vẫn gật đầu để tôi cưới cô ấy vì lúc này cô ấy cũng đã có bầu, tôi vui mừng khôn xiết vì cuối cùng cũng tháo được nút thắt khó gỡ. Thế nhưng, mọi thứ mới chỉ là bắt đầu với gia đình tôi.
Sau khi cưới về, mẹ và vợ tôi đã bất đồng quan điểm, họ suốt ngày lý lẽ, ai cũng cho rằng mình là người đúng. Mẹ tôi vốn là người của thế hệ trước, nên bà khá bảo thủ, hơn nữa với bà, tôi giống như một vật báu, nên khi vợ mang thai tôi quan tâm tới vợ, bà lại tỏ thái độ khó chịu, nhưng lại không nói với tôi và chì chiết vợ tôi.
Còn cô ấy vốn người sóng phóng khoáng, thoải mái, thích gì làm nấy, không vừa ý điều gì sẽ góp ý ngay khiến có nhiều thứ không vừa mắt mẹ tôi. Đã bao nhiêu lần tôi phải đứng giữa để phân giải. Nhiều hôm đi làm về mệt, mới đến cổng đã nghe thấy tiếng cãi nhau trong nhà khiến tôi chán nản, lại quay xe đi. Tôi vô cùng mệt mỏi khi cả hai đều không chịu nhường nhịn nhau để sống.
Vợ tôi gây áp lực cho tôi khi một mực đòi ra sống riêng, còn mẹ thì luôn bảo tôi suy nghĩ lại cuộc hôn nhân này, cả hai người đều ích kỷ nghĩ đến bản thân mình mà không hiểu cho tôi, tôi là người ở giữa vô cùng khó xử.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy thật vọng về bản thân mình đến vậy, tôi là một thằng đàn ông nhưng lại chẳng quyết nổi chuyện giữa hai người đàn bà. Tôi muốn được ở bên cạnh để chăm sóc và bù đắp cho mẹ lúc tuổi già, nhưng tôi cũng vô cùng yêu vợ con mình và không muốn phải xa họ. Tôi phải làm sao đây? Bên tình, bên hiếu tôi biết làm sao để cân bằng mọi thứ?

Read more ...

Monday, 11 August 2014

Chồng vắng nhà, mẹ chồng ép tôi làm "gái" để kiếm tiền

Tôi chết lặng, tôi là con dâu bà, nhưng bà đã làm gì với tôi. Tôi khóc mãi, bà lại bảo yên tâm bà sẽ không nói với chồng tôi, chỉ cần tôi im lặng, tiếp tục "giúp bà" trong công việc.

 Tôi và chồng đến với nhau phải trải qua muôn vàn khó khăn, vì mẹ anh phản đối nguời con dâu như tôi.
Mặc dù tôi xinh xắn, học hành tử tế, công việc cũng tốt, nhưng bà chê tôi là gái tỉnh lẻ, bố mẹ không quyền cao chức trọng nên sẽ không giúp được gì cho anh trên con đường công danh sự nghiệp.
Bà đã có lần bảo tôi rằng, nếu cứ lấy anh thì cuộc sống của tôi sẽ không khác gì địa ngục, bà sẽ không cho tôi yên ổn... tôi buồn lắm, nhưng vì yêu anh nên tôi chấp nhận tất cả.
Rồi tôi và anh cũng tới được với nhau, ngày cưới mẹ chồng tôi tỏ ra rất thân thiện, gần gũi, còn cầm tay tôi giới thiệu với mọi người. Tôi cứ ngỡ, bà đã khác, sẽ không cay nghiệt như trước khi cưới...Và anh cũng nghĩ rằng mẹ anh sẽ đối xử với tôi rất tốt.
mẹ chồng, nàng dâu, hôn nhân, làm gái
Bà đay nghiến, mắng mỏ, bà còn nói sẽ cho tôi biết thế nào là cuộc sống địa ngục.
Nhưng khi về sống cùng tôi mới biết, trước mặt mọi người, bà luôn tỏ ra hòa thuận, giúp đỡ tôi nhưng khi chỉ còn tôi với bà thì bà như một người hoàn toàn khác.
Bà đay nghiến, mắng mỏ, chửi rủa, bà còn nói sẽ cho tôi biết thế nào là cuộc sống địa ngục...
Tôi hoảng sợ, không biết phải thế nào, tôi nói với chồng nhưng anh không tin, anh nói mẹ anh không tới mức như thế. Dần dần tôi cũng không nói với anh nữa. Tôi âm thầm chịu đựng, cố gắng đối xử tốt với bà để cải thiên quan hệ mẹ con.
Sau thời gian, bà như có thay đổi hơn, quan tâm tôi hơn khiến tôi mừng lắm. Nhưng tới tháng thứ 6 thì chồng tôi có ý định đi nước ngoài học thêm. Tôi thật lòng không muốn, nhưng bản thân chồng tôi cũng muốn đi và nhất là mẹ chồng tôi kiên quyết nói anh phải đi mới có công danh sự nghiệp. Bà còn khuyên tôi, nên để anh đi, chỉ 2 năm thôi. Bà bảo anh hãy đi lo cho sự nghiệp, ở nhà bà sẽ chăm sóc tôi.
Khi anh đi, tôi muốn ra ngoài ở lắm, nhưng bà chỉ có mình anh là con, vì thế tôi phải ở cùng với mẹ chồng. Tôi vẫn đi làm bình thường, chỉ tối mẹ con tôi mới gặp nhau. Vì bà mở nhà hàng giải trí và quán hát nên buổi tối khách đông lắm, ít ở nhà, chồng tôi thường xuyên gọi điện hỏi thăm, nên tôi cũng thấy rất vui.
Nhưng gần đây, bà nói tôi phải giúp bà trong kinh doanh, đỡ bà quản lý, tôi không muốn nhưng vẫn tới quán giúp bà.
Một hôm có ông khách có ý sàm sỡ với tôi, tôi giận lắm nhưng bà lại không nói gì.
Về nhà, tôi khóc gọi cho chồng, anh bảo để anh nói chuyện với mẹ. Thế nhưng, những ngày sau đó, tôi vẫn phải tiếp tục ra quán giúp bà. Tối hôm đó, sau khi ở quán về, bà nói với tôi, tối mai trang điểm nhẹ nhàng khi tới quán, vì có khách vip. Tôi có nói chuyện với chồng, nhưng không biết bà nói gì mà anh lại bảo tôi đỡ đần bà cũng tốt, cải thiện tình cảm mẹ con.
Hôm sau, tôi tới quán và được bà giao phục vụ cho phòng vip. Trong phòng chỉ có 2 người đàn ông, tôi cùng 1 cô bé nữa ngồi cùng họ. Tôi thấy mình giống như nhân viên hầu rượu vậy. Nghĩ tủi thân quá, tôi xin phép ra ngoài.
Nhưng ngay lập tức, mẹ chồng gọi tôi quay lại, yêu cầu tôi phải uống rượu cùng khách vip đó. Khi ánh đèn phòng hắt vào người đàn ông ấy, tôi nhận ra, đó chính là người hôm trước có ý định sàm sỡ tôi.
Nghe lời mẹ chồng, tôi vẫn uống cạn cốc rượu với vị khách. Rồi bỗng dưng, tôi thấy mệt mỏi, buồn ngủ và xin về trước. Mẹ chồng tươi cười đồng ý.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy trong phòng mình nhưng trong trạng thái không quần áo trên người, tôi hoảng hốt, mặc nhanh đồ và chạy đi tìm mẹ chồng. Ra tới cửa, tôi đã thấy bà đang ngồi trên bàn ăn, tôi khóc và hỏi bà chuyện gì xảy ra với tôi. Bà bảo, không có vấn đề gì, chỉ là hôm qua tôi ngủ cùng người đàn ông mà tôi đã uống cùng trong phòng vip ấy.
Đau khổ, mẹ chồng, làm dâu, gia đình, hôn nhân
Tôi chết lặng, tôi là con dâu bà, nhưng bà đã làm gì với tôi.
Bà tiếp tục đe dọa rằng bà đã quay lại cảnh tôi cùng người đàn ông đó ân ái, nếu tôi không nghe lời, bà sẽ gửi cho chồng tôi, gửi cho gia đình, cơ quan tôi.Tôi chết lặng, tôi là con dâu bà, nhưng bà đã làm gì với tôi? Tôi khóc mãi, bà an ủi nói yên tâm, rằng bà sẽ không nói với chồng tôi, chỉ cần tôi im lặng, tiếp tục "giúp" bà trong công việc. Công việc đơn giản nhưng tiền kiếm được hơn cả tháng lương của tôi.
Tôi phải làm sao, bỏ đi và mất anh, mất công việc, gia đình, hay im lặng nghe lời mẹ chồng - người đàn bà độc ác ấy. Tôi phải làm sao bây giờ hỡi mọi người????
Read more ...

Hoang mang lo sợ vì trót yêu... bố chồng

Tôi thấy nhớ mong khi ông không có nhà, luôn mong đi làm về để được trò chuyện cùng ông, ốm đau muốn ông bên cạnh, muốn ông chia sẻ mọi chuyện, khi hoảng hốt nhận ra điều đó tôi lo sợ vô cùng.

Tôi lập gia đình được 3 năm, đã có một công chúa nhỏ. Chồng tôi làm bên xây dựng nên đi suốt, nhà chỉ có 2 mẹ con và bố chồng. Vì anh là con một, mẹ lại mất sớm, nên chúng tôi thống nhất là ở cùng ông để tiện đường chăm sóc.

Phụ nữ, gia đình, bố chồng, làm dâu, làm mẹ, chăm con, làm chồng, hạnh phúc, hôn nhân, lo lắng, tình cảm
Sự thật là nếu không có bố chồng tôi không phải biết thế nào.
Nghe mọi người nói chuyện về phận làm dâu, tôi lại thấy mình thật may mắn.Nói là chăm sóc nhưng thật ra trước tới nay toàn ông giúp đỡ tôi trong công việc gia đình, khi thì con ốm, khi thì tôi bận với công việc, khi thì mệt không kịp dậy làm bữa sáng... Tôi biết ơn bố chồng mình nhiều lắm, vì chồng đi xa, nên sự thật là nếu không có bố chồng tôi không biết phải làm thế nào.
Thường ngày, tôi đi làm từ sáng sớm, con nhỏ có ông chăm lo, từ cơm nước, quần áo, đi học, tới đi chợ mua đồ ăn đôi khi cũng là bố chồng tôi làm hết. Đôi lúc cảm thấy áy náy, tôi có trò chuyện với ông, ông cười xuề xòa, không có việc gì, con bận thì bố làm thôi, không sao cả.
Lâu dần thành quen, tôi càng ngày càng dựa dẫm vào ông nhiều hơn. Dù có chồng đó, nhưng nói thật tôi không được nhờ anh bao nhiêu trong viêc nhà việc cửa, vì anh đi suốt ngày, hầu như cái gì cũng một tay bố chồng tôi làm.
Có những hôm ốm đau, mệt mỏi thì người duy nhất bên cạnh không phải là chồng, cũng có lúc tôi buồn lắm, ước rằng chồng sẽ có nhà, dù là ngồi bên trò chuyện cũng tốt rồi. Nhưng điều đó rất khó, vì đặc thù công việc của anh, nên tôi đành chấp nhận.
Có lẽ bố chồng là người nhạy cảm nên ông có trò chuyện với tôi và nói ý về việc nên thông cảm với chồng, anh ấy cũng không muốn thế, ai lại muốn xa vợ con...Tôi hiểu những gì ông nói, nên cũng nguôi ngoai phần nào.
Có hôm tôi liên hoan với bạn bè, bị say không lái xe về được, bố chồng lại đi xe tới đón, bạn bè tôi còn đùa tưởng đó là chồng tôi. Vì say rượu nên ông lo mọi chuyện, từ giải rượu, uống thuốc, ăn cơm, cho con tôi ngủ.
Phụ nữ, gia đình, bố chồng, làm dâu, làm mẹ, chăm con, làm chồng, hạnh phúc, hôn nhân, lo lắng, tình cảm
Tôi lo lắng vô cùng, tôi có tình cảm đặc biệt với bố chồng.
Tôi thây nhớ mong khi ông không có nhà, luôn mong đi làm về để được trò chuyện cùng ông, ốm đau muốn ông bên cạnh, muốn ông chia sẻ mọi chuyện, khi hoảng hốt nhận ra điều đó tôi lo sợ vô cùng.Nhưng sau những hôm như thế, tôi chợt giật mình, tôi phụ thuộc vào bố chồng quá nhiều, càng lo lắng hơn khi nhận ra có đôi lúc tôi xem ông như một người đàn ông trong nhà thực sự chứ không phải với cương vị bố chồng. Tôi có tình cảm đặc biệt với ông.
Tôi không biết phải nói với ai, nên làm gì. Tôi sợ tới mức phát ốm, nhìn hình ảnh ông lo lắng, ngồi bên cạnh, tôi lại mong cứ như thế mãi. Tôi phải làm gì bây giờ, chợt nghĩ hay là chuyển ra, người ta nói xa mặt cách lòng, nhưng tôi lấy cớ gì để xin chuyển đây, tôi nên nói thế nào với chồng, với bố chồng, mà bản thân tôi cũng không muốn xa ông.
Có lúc lại nghĩ hay khuyên bố chồng tìm người để đi bước nữa, vì ông mới ngoài 50, cũng chưa phải là già, mà từ khi mẹ chồng tôi mất, ông ở vậy nuôi con, nhưng lại thấy bản thân ích kỷ không mong muốn chuyện đó, như muốn giữ cho riêng mình, tôi lại càng hoảng hốt.
Vậy bây giờ tôi phải làm sao đây? Xin hãy cho tôi lời khuyên???

 

Read more ...
Designed By giadinha2z.com